Tôi và Hưng thành hôn 5 năm, cuộc sống cũng khá ổn. Tuy không giàu nứt đố đổ vách nhưng nhờ ba má 2 bên kinh tế vững, không cần con cái chu cấp nên chúng tôi cũng nhẹ gánh. Đã thế, ông bà còn bộc trực cho thêm tiền ấy chứ. Hễ vợ chồng tôi có công to việc lớn gì như mua nhà, mua xe máy,... ông bà đều tương trợ cả.
Tuy nhiên, mấy tháng gần đây thì Hưng bỗng đặt đích 2 vợ chồng sẽ mua xe hơi. Tôi cũng ủng hộ thôi, nhưng vấn đề là tiền đâu? Lương 2 vợ chồng tổng được có khoảng 25 triệu, ăn tiêu sinh hoạt, nuôi con 3 tuổi, nào dư dả đồng nào.
Thậm chí muốn đi du lịch mà chúng tôi còn phải lên kế hoạch trước đó vài tháng để còn tùng tiệm tiền. Thế nên, tôi cảm thấy chuyện mua xe của Hưng thật viển vông. Anh chẳng nói chẳng rằng, khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Trong vòng 1 năm anh sẽ mua được xe. Em cùng anh nỗ lực nhé!"
Và sau đó, Hưng bộc trực đi sớm về hôm thật. Hễ tôi hỏi, anh đều bảo anh tăng ca với làm thêm. Nhìn chồng có gầy đi thật, tôi có chút xót xa. Khuyên anh nên chấp thuận với cuộc sống để giảm bớt công việc lại, Hưng luôn gạt đi: "Đàn ông con trai phải có chí mới được. Anh chẳng thể dựa dẫm vào bác mẹ như thế này mãi được."
Thấy anh kiên tâm như thế, tôi không khuyên can anh nữa. Thay cho nên, tôi khích lệ anh, nấu thêm chút đồ ăn cho anh bồi dưỡng. Và mừng nhất là thu nhập của anh cũng tăng gấp đôi, gấp ba so với trước kia. Nhận được số tiền ấy, tôi cứ há hốc mồm.
"Chồng, anh giỏi quá! Sao trước giờ em không nhận ra anh có khả năng kiếm tiền siêu như thế này nhỉ?" - Tôi xuýt xoa.
Mọi chuyện vẫn cứ thế tiếp diễn, Hưng dồn cả thảy thời gian kiếm tiền, tôi cũng siêng năng và chi tiêu kiệm ước hơn. Thế nhưng cho tới một buổi trưa nọ, tôi có hẹn đi cà phê cùng hội bạn và phát hiện ra sự thực đớn đau.
(Ảnh minh họa)
Khi vừa tới quán, tôi thấy một người đàn ông bước ra từ chiếc xe hơi qua khá giống chồng mình. Cũng vì tò mò thôi, tôi cứ ngoái ra nhìn người đàn ông đó. Chiếc áo sơ mi trắng, cái dáng cao gầy, đôi giày tây màu nâu cánh gián... sao cơ mà giống Hưng đến lạ.
Và chỉ vài giây sau, người đàn ông đó quay mặt sang thì tôi như muốn ngã quỵ. Càng đáng giận hơn khi đi bên cạnh anh là 1 người đàn bà trung niên, trông già hơn Hưng tới chục tuổi. Hai người khá tình tứ, anh ôm eo bà ta, còn ả thì vuốt mặt, vuốt môi chồng tôi.
Không dám để hội bạn nhận ra, tôi không đánh ghen nhưng cũng không chịu nổi nên bỏ về. Tối đó, tôi chất vấn, sau 1 hồi quành thì Hưng cũng chịu thừa nhận. Và bất thần hơn, anh nói lý do đi cặp kè với người đàn bà đứng tuổi đó là vì muốn kiếm tiền. Đó là sếp nữ của anh, bà ta vừa cho anh dịp thăng tiến, vừa cho anh tiền mỗi tháng.
Tôi thật sự chẳng thể tha thứ được. Hưng luôn tỏ ra là người đàn ông có chí tiến thủ nhưng lại dùng cách hèn hạ này thật sự kiếm tiền. Chúng tôi cũng đâu có bí tới mức như vậy đâu?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét