Tớ nhớ cậu đã ở quảng trường chờ, chỉ để đưa tớ về nhà. Hôm đấy tớ tan làm rồi về luôn, khi xuống xe không biết cậu đã chờ ở đó từ bao giờ. Đó là lần đầu tiên cậu biết đường về nhà tớ, biết nhà tớ nhưng lại chẳng được vào. Tớ không giống như những đứa trẻ khác vì có tật ở chân, gia đình tốn không sao nhiêu công sức, tiền nong để điều trị nhưng kết quả cứ hy vọng rồi lại thất vọng. Tớ là con gái nên ba má càng thương hơn.
Lên đại học, tớ biết cậu khi chúng ta cùng môn, cùng nhóm (vì cùng tỉnh nên được phân chung vào nhóm). Lúc đấy tớ đích thực rất ấn tượng với cậu. Không chỉ có tớ mà mọi người trong lớp cũng vậy, hay gọi cậu là "giáo sư". Lên năm thứ ba đại học tớ mổ chân. Đây là một cuộc đại phẫu thuật đối với tớ và gia đình, không chỉ bởi phí tốn kém mà tớ còn phải đánh cược bằng sức khỏe vì có những hoạt động sau khi giải phẫu tớ không thể làm được, rồi 30 đến 40 năm sau sẽ phải mổ lại lần nữa. Những điều này chắc cậu không biết nhưng tớ chẳng lừng chừng gì, vẫn ký vào tờ giấy chấp nhận giải phẫu, ba má cho tớ quyền quyết định.
Đến giờ tớ vẫn không ăn năn khi giải phẫu chỉ ăn năn khi đã không làm vật lý trị liệu hết mình. Ngày tớ vào làm thủ tục để hôm sau mổ là ngày trước nhất của học kỳ năm thứ ba. 10 ngày nằm viện Việt Đức, 7 ngày ở nhà nghỉ ngơi rồi tớ bắt đầu đi học lại, phải mang nạng, sáng đi học chiều vào viện làm vật lý trị liệu, những ngày vất vả đó suốt đời này chắc tớ không quên được. Do phẫu thuật nên việc đi lại gặp nhiều khó khăn, tớ chuyển nhà trọ, nhà trọ tớ cách phòng trọ cậu chẳng xa tý nào.
Tớ không nhớ rõ tình cảm của chúng mình diễn ra như thế nào nữa, tuồng như tớ chưa nói thích cậu lần nào thì phải. Ai nhìn vào đều cảm thấy tình cảm của cậu dành cho tớ nhiều, còn tớ thì nhạt. Tớ không nói không có tức là không có tình cảm, là tình cảm của tớ không đủ lớn, chỉ có điều tớ không tự tin vào bản thân, bởi đã giải phẫu nhưng tớ không thể giống như mọi người, đôi chân vẫn là thứ tớ tự ti nhất. Trước mặt cậu và mọi người, tớ luôn mạnh mẽ, bất khuất, chính sự mạnh mẽ này đã nhiều lúc làm cậu mệt mỏi. Cậu muốn chở che, bao bọc nhưng tớ luôn tỏ ra không cần, rằng tớ có thể tự làm được. Nhiều khi cậu muốn tớ hãy dựa vào cậu nhưng tớ sợ hư bản thân mình. Mỗi khi chúng mình cãi nhau, cậu luôn phải chủ động xin lỗi dù nhiều khi không sai, đã có lần cậu thấy mỏi mệt vì điều đó.
Cậu cái gì cũng tốt nhưng chính những cái đó lại làm tớ càng mặc cảm, tớ luôn cảm thấy mình không xứng. Cậu đã nói chuyện của hai đứa mình cho chị gái cậu nghe, chị bảo: "Lấy làm gì, lấy về sau này không đẻ được đâu". Đọc xong tớ đã khóc rất nhiều nhưng cậu lại phản bác lại ý kiến của chị gái, tớ biết cậu là vậy, một khi đã yêu là sẽ bảo vệ và dành tình cảm hết mình. Khi hai đứa chia tay, không có một lý do chính đáng, chỉ là tớ cứ xa dần. Tớ biết khoảng thời kì đó cậu đã khổ cực thế nào, nặng nhọc sống tiếp ra sao, tớ cũng không kém. Nhiều đêm tớ vẫn khóc một mình, tâm cảnh không tốt, nhất là khi cậu chúc hạ năm mới, chúc mừng sinh nhật tớ, có lần nào tớ không khóc đâu. Có điều con tim tớ gang thép quá, rồi một thời gian cậu sẽ quên mà. Rất nhiều lần cậu tìm cách níu kéo để tớ quay lại, dù rất muốn nhưng tớ luôn làm trái lại. Vậy là chúng ta cứ thế xa nhau.
Một buổi sáng giữa tháng 10, cậu thay ảnh đại diện trên mạng xã hội, cậu và một ai đó, đích thực hôm đó tớ rất buồn, cả ngày không làm được việc gì. Tớ biết cậu đã tìm được một nửa, là người đáng để cậu trân trọng. Hy vọng đây sẽ là những tâm tư rốt cục tớ viết cho cậu, chắc cậu không biết trong những năm quá tớ viết về cậu rất nhiều, viết trên những trang mạng xã hội không có cậu, đó là cách giải tỏa xúc cảm khi nhớ cậu, nhớ về chuyện xưa, dù sao giờ nó chỉ là quá vãng.
"Mẹ bảo, có hai thứ mà đời người không được bỏ lỡ, một là chuyến tàu rốt cuộc về nhà, hai là người thật lòng xót thương ta". Chuyến tàu rốt cục về nhà tớ sẽ không bỏ lỡ nữa, cậu biết nó quan yếu với tớ thế nào mà. "Sau này chúng ta cái gì cũng có, chỉ không có... chúng ta".
Yến
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét