Những ngày đầu mới ra trường tôi tự tín và tâm huyết bao nhiêu thì hiện giờ lại mặc cảm và mất phương hướng bấy nhiêu. Người ta bảo tuổi này phải có hoài bão và máu lửa nhất, vậy mà tôi không được như thế.
Tôi có công việc tốt, lương cao so với khả năng, mấy năm trước tích góp mua được căn hộ nhỏ trả góp, một phần là để có chút tài sản nhất mực, một phần để anh em tôi ở cùng cho tần tiện phí tổn khi cả hai chưa lập gia đình. Sau những chi tiêu một mực và trả góp nhà hàng tháng, tôi để được tầm 10-15 triệu.
Tôi làm kỹ thuật, biết tiếng Anh, tiếng Pháp, ở trình độ khá thôi. Tôi không giỏi giao tế và phát âm không chuẩn lắm do tính cách và không rèn luyện bộc trực, với lại công việc cũng không cần giao tế quá nhiều.
Cả năm nay tôi cảm thấy không còn động lực làm gì nữa. Tôi cầm cố kiếm thêm tiền để sau này lo cho ngày mai hay lúc ốm đau bệnh tật, nhưng tôi làm gì cũng lỗ. Có lúc tôi còn vay thêm nhà băng xong thua lỗ mất hết. Giờ đây tôi như trắng tay, chẳng có gì ngoài cái nhà trả góp còn nợ hơn tỷ đồng, mà tôi thấy như là một gánh nặng.
Tôi không còn năng động, nhạy bén như các bạn trẻ mới ra trường, không còn thích tụ hợp bạn bè hay gặp gỡ mọi người. Làm xong là tôi về thẳng nhà, cuối tuần cũng không muốn gặp ai. Có lúc tôi xin nghỉ phép hai tháng, đi châu Âu một mình, lang thang khắp nơi xem mình đích thực cần gì. Tới giờ tôi vẫn không có câu trả lời, càng không biết mình phải làm gì.
Cuộc sống của tôi giậm chân tại chỗ từ nhiều năm nay, trong khi đó bạn bè đều thành đạt, có gia đình, có hướng đi riêng trong sự nghiệp. Tôi không còn cảm thấy vui, thấy tự ti, không dám làm quen với ai, 6-7 năm nay không mở lòng tâm tình san sớt với bất kỳ người nào, mọi áp lực tôi đều cụ giải quyết, đọc sách self-help (sách tự lực) hay đi du lịch để lấy lại tinh thần. Giờ mấy cái đó không còn hiệu quả với tôi nữa.
Bố mẹ cứ giục lấy vợ, tôi lại càng áp lực. Tôi còn chẳng có nhân tình, thấy mình không có gì trong tay để con gái họ yêu.
Muốn thoát khỏi hoàn cảnh thì cách tốt nhất là thoát khỏi môi trường, thế nhưng tôi lại không dám bỏ việc. Tôi từng được đánh giá cao trong công ty, được đề cử làm quản lý, làm việc với khách hàng quốc tế, tôi đều từ khước, thấy mình không đủ kỹ năng cùng sự tự tín và chịu được áp lực cho vị trí đó.
Thời đại công nghệ, mọi thứ phát triển rất nhanh, giờ tôi nhạt nhòa và tiêu cực trong công việc. Có lúc tôi nghĩ hay bỏ việc đi học châu Âu hay Australia để tìm hướng đi mới, làm mới cuộc sống. Rồi tôi lại nghĩ mình quá già để bắt đầu lại, mà còn phải trả góp cái nhà, hơn nữa hoài ăn học cũng không phải nhỏ.
Có lúc tôi nghĩ hay bán nhà để khởi nghiệp với bạn, nhưng kế hoạch kinh doanh của tôi lại thấy không hiệu quả, sợ nếu lỗ nữa sẽ trắng tay, rồi ngay cả thời kì cũng không còn. Mong các bạn cho tôi một vài lời khuyên để thoát khỏi cảnh ngộ này.
Hưng
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét