Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

Em sống rất tốt, xin người cũ yên tâm

Bên nhau, lúc nào chúng ta cũng cảm thấy bình yên và đầy sức sống. Mọi chuyện cứ thế cho đến ngày anh đột ngột nói dừng lại. Em hận anh, lao vào học và làm đến kiệt lực, khóc thầm bao đêm, nhiều lần khóc trên xe bus.

Vài năm sau, vết thương lòng ngày ấy đã khép, chúng ta đều có gia đình riêng rồi gặp lại trong đám cưới người bạn cũ. Anh nhìn thật khác, chắc em cũng thế. Anh ngồi đối diện em. Khi mọi người đi hết, anh vẫn ngồi đó. Chúng ta chỉ gật đầu chào nhau xã giao. Lúc em định đứng dậy, anh nói ngồi với anh một lát. Anh tự nhâm nhi ly rượu rồi lặng lẽ nhìn và hỏi em còn hận và giận anh không, bởi ngày đó đã để em lại thành thị này một mình. Em chỉ mỉm cười không nói. Trong lúc ngà ngà say, anh nói hết với em. Ngày ấy, gia đình phá sản, anh phải gánh trên vai khoản nợ, lao vào kiếm tiền để trả, không có thời kì chăm nom em, tương lai mịt mù. có nhẽ vì thế anh đã quyết định dừng lại. Cái tôi của anh cao quá, cảm nhận chẳng thể lo âu cho em nên dừng lại để giải thoát.

Suốt thời gian qua anh áy náy và dõi theo em. Sau này em yêu và cưới chồng, anh luôn tránh những cuộc tập kết bạn chung để cả hai không khó xử. Anh cứ ngồi đó, độc thoại, còn em chỉ lặng lẽ nhìn anh. Vết thương khép miệng năm xưa lại tấy lên, em luôn nghĩ ngày đó anh có người mới mà rời bỏ em về phương Nam bóng gió. Em chưa từng nghĩ chàng trai mới 24 tuổi năm đó phải chịu đựng như thế nào. Em lúc ấy chỉ lù mù hiểu anh đang gặp khó khăn, chỉ biết san sớt bằng cách rứa chi trả những cuộc đi chơi, chọn những nơi hẹn hò không tốn phí. Vô tình, sự hiểu chuyện của em lại động vào lòng tự tôn của anh. Anh không hề hiểu rằng, chỉ cần bên nhau, em sẽ cùng anh vượt qua nhưng bít tất không còn ý nghĩa gì nữa.

Anh lấy vợ sau thời gian ngắn chia tay nhau, Có lẽ đấy là chọn lựa tốt nhất có thể làm. Chị ấy là người có công việc tốt, kiếm được tiền, không giống như đứa sinh viên Sư phạm, sau ra trường còn chưa biết công việc thế nào như em. Em cũng mới lấy chồng. Chồng em rất tốt, thương coi sóc vợ. Giờ chúng ta không thể quay lại những ngày xưa cũ. Anh nói 5 năm nay luôn dõi theo em, giây phút đó em thật sự cảm động. Rồi nghĩ lại, em thấy như thế quá bất công với vợ anh. Chỉ mong anh và em sau này có thể sống tốt, hãy coi như một kỷ niệm đã qua, cho nó ngủ quên đi anh. Chúng ta chỉ là một quãng thanh xuân của nhau, còn người vợ người chồng của ta mới là ngày nay và ngày mai. Anh và em, nhất thiết phải sống thật tốt. Chúng ta giờ một người Bắc, một người Nam, mỗi người có khoảng trời riêng cho mình. Cuộc sống em rất tốt, anh yên tâm nhé. Anh cũng phải sống tốt.

Vân

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, giải đáp thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét