Khi chưa lấy chồng, ngày ngày tôi phát mệt vì những lời hối thúc của bà nội, của bố mẹ. Rằng thì "con gái có thì", "25 tuổi đầu chưa gì thì ế rồi"… Tôi cảm thấy rất sức ép, thỉnh thoảng cũng suy nghĩ bi quan:
"Liệu mình có ế cả đời không?"
Rồi may mắn được làm mai, quen và yêu Hiếu khiến tôi thấy rất vui. Lúc đó tôi ngô nghê cho rằng nếu sớm hôn phối thì vừa khiến cha mẹ 2 bên vui lòng, lại ngày ngày được ở cạnh người tình.
Thế nhưng tôi nhầm. Cuộc sống hôn nhân đúng thật là địa ngục! Từ bác mẹ chồng, em chồng, thậm chí cả chồng đều khiến tôi thấy mệt mỏi, áp lực.
bố mẹ chồng tôi là người rất tôn trọng vật chất, trong khi tôi chỉ đi làm mướn nhân lương tháng 10 triệu nên không thể cho ông bà nhiều. Tiền không có thì lao động để bù. nên chi mẹ chồng bắt tôi làm rất nhiều việc. Sáng thì dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho cả gia đình, tối về tới là lao đầu vào thu dọn, thổi nấu, làm vườn… còn cô em chồng thì chỉ ôm điện thoại, TV.
Suốt 2 năm trời thành hôn, tôi thật sự chưa có 1 ngày được nghỉ ngơi đúng nghĩa ngoại trừ thời gian nằm ổ (nhưng cũng không coi là nghỉ vì 1 mình tôi phải chăm con rất vất vả). vì vậy, ai gặp tôi cũng bảo sao gầy đi. Tôi chỉ cười, sống khổ sở, nặng nhọc như thế không gầy mới lạ!
Hiếu thì không mấy quan hoài tới chuyện gia đình. Lương đi làm về, anh đưa hết cho mẹ chồng. Mọi thứ tiêu xài riêng cho 2 vợ chồng và con nhỏ đều tôi lo. vậy mà mẹ chồng còn bảo tôi sướng: "Lương có bao lăm giữ cả bấy nhiêu. Được chồng nuôi ăn ở thế còn muốn thế nào nữa?"
Và Hiếu bình thản coi chuyện tôi phải làm việc nhà là thường nhật. Anh chẳng bao giờ đỡ đần. Đi làm về anh cũng chỉ chơi với con, nhiêu đó thôi đã khiến mẹ chồng tâng bốc con trai tận mây xanh: "Nó là người đàn ông của gia đình, quan hoài vợ con lắm. Mấy người bố được tình cảm vậy đâu!"
Tôi chẳng bao giờ cãi, vì hiểu rằng mình thân cô thế cô, lúc nào cũng 1 mình 1 phe trong nhà. Nhưng hơn 2 năm trời sống nhẫn thế, tôi lại không thể chịu được hành động của cô em chồng.
Nói thêm 1 chút tôi lương 10 triệu nhưng nuôi con nhỏ, lo cho 2 vợ chồng đủ thứ và cố gửi cho mẹ đẻ 1-2 triệu nên tháng nào cũng hết sạch. Đợt này muốn đưa con ra thành phố khám bệnh nên phải vay đồng nghiệp 5 triệu. Tôi về tới phòng liền ngồi đếm lại, sau đó bọc giấy, bỏ trong túi xách. Đúng lúc ấy cô em chồng ngó vào, bảo: "Chị lấy đâu lắm tiền thế?"
"Vay đưa cháu nó đi khám, đâu ra mà lắm" – tôi hờ hững đáp.
(Ảnh minh họa)
Con bé ấy không nói gì, nó quay đi. Tôi đem chiếc túi có chứa cả gia tài ấy bỏ vào tủ áo xống rồi đi nấu ăn. Thế nhưng 9h tối, sau khi cơm nước, dọn dẹp, giặt áo xống đoạn vào phòng thì thấy chiếc túi ở vị trí khác. Tôi sinh nghi và rà soát thì quả nhiên tiền đã mất.
Tôi biết ngay ai đã làm, đạp cửa, xông thẳng vào phòng cô em chồng. Nó hốt hoảng, quát, chửi bới chị dâu bất lịch sự… Tôi không quan tâm, ngó nghiêng xung quanh thì quả nhiên thấy tờ giấy ở trong thùng rác, liền nhặt lấy và kéo tay nó xuống dưới nhà.
Tôi tuyên bố với cả gia đình rằng cô em chồng lấy trộm tiền tài tôi, mùi nước hoa ở túi xách, tờ giấy gói tiền ở trong thùng rác chính là chứng cứ (đây là tờ đơn xin việc của tôi, có tên tôi nên chẳng thể nhầm).
có nhẽ lần đầu thấy tôi làm gắt như thế, cô em chồng sau 1 hồi chối quanh cũng nhận tội. Nó bảo nó nợ bạn, số tiền đã đem đi trả rồi. Nhưng bất ngờ nhất, mẹ chồng tôi lại bảo: "Thôi, người 1 nhà con ạ. Con tĩnh tâm đi. Bỏ qua cho em nó lần này, nó trẻ người non dạ nên mắc sai lầm. Còn tiền bao giờ nó có thì nó trả, mà con là chị thôi cho em nó xin…"
Lúc đó, tôi hiểu nếu mình cứ nhẫn nhịn và tự ôm rấm rứt thì sẽ mãi phải sống như thế này. Tôi nhạt đáp: "Mẹ, người một nhà mà, mẹ cho con xin chỉ vàng mẹ đang đeo nhé!"
Bà ú ớ không nói nên lời, tôi lại nằng nặc thuyết phục: "Mẹ vừa bảo người một nhà mà, mẹ tiếc con 1 chỉ vàng sao? Mà con xin thẳng chứ con có tự tiện vào phòng trộm đâu. À, con xin tiền cho cháu nó đi khám bệnh. Con phải đi vay tiền về mà con còn cho em được mà, mẹ có dư lại tiếc con sao?"
Cả nhà chồng có chút sửng sốt khi thấy thái độ của tôi. rốt cuộc, mẹ chồng cũng tức đỏ mặt trả lại tôi số tiền mà em chồng đã lấy. Còn tôi, chính thức từ giờ khắc đó sẽ không nín nhịn như đã từng nữa.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét